Những công trình cổ nhất còn lại của Sài Gòn xưa

Dù đã có tuổi đời hơn 100 năm, nhưng những công trình dưới đây vẫn giữ được vẻ cổ kính, thanh lịch giữa lòng Sài Gòn hiện đại và tấp nập.

Nhà hát cổ nhất

Ở TP. HCM có lẽ không ai không biết đến Nhà hát lớn thành phố. Đây là công trình do người Pháp xây dựng và hoàn tất vào ngày 17/01/1900. Được biết, các phù điêu bên trong được một họa sĩ nổi tiếng ở Pháp vẽ giống như mẫu của các nhà hát ở Pháp cuối thế kỷ XIX. Thời bấy giờ, Nhà hát là nơi trình diễn ca nhạc kịch cho Pháp kiều xem.

Năm 1956, Nhà hát được trưng dụng làm trụ sở Hạ nghị viện của chế độ cũ. Mãi đến tháng 5/1975, nơi này mới chính thức trở lại thành Nhà hát thành phố với 750 chỗ ngồi. Nhân kỷ niệm 300 năm Sài Gòn – TP.HCM, toàn bộ phần kiến trúc bên ngoài Nhà hát được phục chế lại như nguyên mẫu ban đầu.

Hiện nay, nhà hát là nơi tổ chức nhiều sự kiện lớn của TP.HCM.

Kiến trúc của Nhà hát lớn TP. HCM từ ảnh tư liệuKiến trúc của Nhà hát lớn TP.HCM xưa (Ảnh tư liệu)

Nằm ngay trung tâm thành phố và trải qua hơn 100 tuổi nhưng kiến trúc của Nhà hát thành phố hiện nay vẫn không có nhiều thay đổi so với lúc ban đầuNằm ngay trung tâm thành phố và trải qua hơn 100 tuổi nhưng kiến trúc của Nhà hát thành phố hiện nay vẫn không có nhiều thay đổi so với ban đầu

Kiến trúc mặt ngoài của Nhà hát thành phố Kiến trúc mặt ngoài của Nhà hát thành phố

Khách sạn cổ nhất

Với hơn 130 năm tuổi, khách sạn Continental là khách sạn cổ nhất của đất Sài Gòn xưa. Khách sạn có trụ sở tại 132 – 134 Đồng Khởi, Q.1, được xây dựng vào năm 1880 do một kiến trúc sư người Pháp thiết kế. Cho đến nay, tên khách sạn vẫn được giữ nguyên như những ngày đầu dù ngày giải phóng đã có lần đổi thành khách sạn Hải Âu. Continental có diện tích 3.430 mét vuông, cao 3 tầng. Nơi đây đã từng đón tiếp các vị tổng thống, thống đốc, nhà văn, người mẫu nổi tiếng thế giới.

 Hình ảnh khách sạn Continental lúc mới ra đời…Hình ảnh khách sạn Continental lúc mới ra đời

…và hiện tại có phần sang trọng và lộng lẫy hơn …và hiện tại có phần sang trọng và lộng lẫy hơn 

Ngôi trường cổ nhất

Vào năm 1874, trường THPT Lê Quý Đôn, Q.3, TP.HCM được xây dựng và hoàn thành 3 năm sau đó. Ban đầu, ngôi trường cổ kính này được lấy tên là Collège Indigène (Trung học bản xứ) do người Pháp quản lý, sau đó lại được đổi thành Collège Chasseluop Laubat. Năm 1954, một lần nữa lại được đổi tên thành trường Jean Jacques Rousseau.

Năm 1967, trường được trả cho người Việt với tên gọi Trung tâm giáo dục Lê Quý Đôn. Và kể từ năm 1975 đến nay, ngôi trường này chính thức mang tên là trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn. Hơn một thế kỷ qua trường vẫn giữ được kiến trúc như thuở ban đầu.

Cổng trường Lê Quý Đôn bên phía đường Nguỹen Thị Minh Khai ngày trước…Cổng trường Lê Quý Đôn bên phía đường Nguyễn Thị Minh Khai ngày trước…

… và phía đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa hiện nay… và phía đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa hiện nay

Một góc sân bên trong khuân viên của trườngMột góc sân bên trong khuôn viên của trường

Nhà văn hóa cổ nhất

Cung Văn hóa Lao Động ngày nay được xem là Nhà văn hóa có tuổi đời lâu nhất ở TP.HCM. Năm 1866, với tên gọi Cèrcle Spertif Saigonnais, nhà văn hóa này có sân thể thao của quan chức người Pháp với những hồ bơi, sân quần vợt, phòng đấu kiếm và cả phòng nhảy đầm.

Trước đây, sân chơi được mở rộng hơn phục vụ cho cả giới quý tộc. Nhưng sau này, Nhà văn hóa được giao lại cho Liên đoàn Lao động TP.HCM và trở thành nơi tổ chức các hoạt động văn hóa thể thao, vui chơi giải trí cho công nhân lao động, lấy tên là Câu lạc bộ Lao Động, sau đổi thành Nhà văn hóa Lao Động, và rồi là Cung Văn hóa Lao Động như hiện tại.

Diện tích 2,8 ha, với gần 150 năm hình thành và phát triển, Cung Văn hóa Lao Động là Nhà văn hóa cổ và lớn nhất của TP.HCM.

Cung Văn hóa Lao động trước đây chỉ dành cho giới thượng lưu  Cung Văn hóa Lao động trước đây chỉ dành cho giới thượng lưu Cung Văn hóa Lao động trước đây chỉ dành cho giới thượng lưu Mặt trước của Cung Văn hóa Lao động hiện nayMặt trước của Cung Văn hóa Lao động hiện nay

Công viên lâu đời nhất

Năm 1864, Thảo Cầm Viên được người Pháp xây dựng, được điều hành bởi Louis Pierre – một nhà thực vật học nổi tiếng người Pháp. Mục đích xây dựng Thảo Cầm Viên là để ươm cây giống trồng dọc các đại lộ Sài Gòn, đồng thời là nơi nuôi trồng những động thực vật vùng nhiệt đới mà các Thảo Cầm Viên của Pháp chưa có.

Động vật của Thảo Cầm Viên khá phong phú như: Gà lôi xanh, sếu, cu gáy, hồng hoàng, công, hươu, nai, cọp, khỉ, chồn hương, tắc kè, rùa, cọp xám,...

Tính đến nay, công viên này đã trải qua hơn 150 tuổi và trở thành công viên lâu đời nhất ở TP.HCM. Hiện tại, nơi này có hàng trăm động vật, hàng ngàn loài thực vật với diện tích hơn 21.000 m2. Số lượng động thực vật ngày càng tăng, nơi đây đã gắn bó với từng bước đi lên của TP.HCM và là một trong những công viên khoa học lớn nhất Đông Dương.

Cổng chính của Thảo Cầm Viên ngày nayCổng chính của Thảo Cầm Viên ngày nay

Tượng đài ông Louis Pierre – vị Giám đốc đầu tiên của Thảo Cầm ViênTượng đài ông Louis Pierre – vị Giám đốc đầu tiên của Thảo Cầm Viên

Con đường dẫn chính dẫn vào Thảo Cầm ViênCon đường dẫn chính dẫn vào Thảo Cầm Viên

Dù theo thời gian, đã từng đôi lúc phải thay đổi để cho phù hợp với lối sống hiện đại nhưng đa phần các công trình nói trên vẫn giữ được những đường nét cổ kính, nguyên bản như thuở mới ra đời. Đây cũng là một trong những địa điểm gắn liền với sự trưởng thành và phát triển của thành phố mang tên Bác.

Theo Bưu Điện Việt Nam