Những điều ít biết về cuộc đời gian truân của đệ nhất mỹ nhân Hà Nội xưa

Vào những năm đầu thập niên 30 của thế kỷ trước, bốn giai nhân: cô Phượng Hàng Ngang, cô Bính hàng Đẫy, cô Síu Cột Cờ, cô Nga hàng Gai là những tuyệt sắc giai nhân được phong là “tứ đại mỹ nhân” Hà thành.

Dù có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, là người trong mộng của các văn nhân, thi sĩ thời bấy giờ song số phận của “tứ đại mỹ nhân” đất Bắc lại có những cái kết buồn.

Trong đó cô Phượng Hàng Ngang là người có số phận bi thương hơn cả. Người ta ví rằng cuộc đời cô còn bi thảm hơn cả nàng Kiều, ứng với câu "hồng nhan bạc phận".

Mỹ nữ đẹp nhất Hà thành

Trong số bốn mỹ nữ nức tiếng Hà thành thì cô Phượng Hàng Ngang có cuộc sống đau thương nhất. Cô tên thật là Vương Thị Phượng, con gái cưng của ông Vương Toàn Thắng, nhà buôn bán tơ lụa nổi tiếng kinh kỳ thời bấy giờ. Thừa hưởng vẻ đẹp của mẹ, lại được sống trong nhung lụa nên từ nhỏ cô Phượng đã có nét đẹp cao sang, đài các.

cuộc đời gian truân của đệ nhất mỹ nhân Hà Nội xưa

Vẻ đẹp ca cô Phượng với cặp lông mày như mây khói, mắt như con phượng hoàng nửa thức nửa ngủ, mơ màng say đắm

Khi cô con gái ngày một lớn lên, ông Thắng biết con mình có vẻ đẹp hơn người, dự cảm về một đời long đong có thể đến với con gái nên ông Thắng dạy con đủ mọi điều, ngoài việc mời thầy giáo về dạy chữ thì cầm - kỳ - thi - họa cô Phượng đều được học đủ.

Vốn thông minh nên cô lĩnh hội nhanh, chẳng mấy chốc cô nổi danh đất Bắc bởi nhan sắc mê hoặc với cặp chân mày thanh tú được ví như mây khói cùng đôi mắt mơ màng, lại hiểu biết thông tuệ.

Đến tuổi gả chồng, ông Thắng đã gả con gái cho A Đẩu, cháu của một nhà tư sản buôn bán tơ lụa, hai gia đình môn đăng hộ đối nên cuộc sống của cô Phượng khi về nhà chồng cũng nhàn hạ. Hàng ngày, cô ra tiệm vải gia đình chồng trông cửa hàng. Khi cô Phượng sinh con trai đầu lòng lại càng được gia đình chồng thương yêu hết mực.

Thế nhưng cuộc sống hôn nhân của mỹ nữ đẹp nhất Hà thành lại không hạnh phúc. A Đẩu chưa bao giờ yêu cô Phượng, anh ta chỉ xem cô như một chiến tích để khoe mẽ với bạn bè.

Cuộc sống buồn tẻ của cô Phượng cứ thế trôi qua cho đến khi cô gặp nhà báo Hoàng Tích Chu, người đàn ông tài hoa đất Bắc thời bấy giờ. Ngay từ ánh nhìn đầu tiên hai người đã phải lòng nhau và cô như hồi sinh một lần nữa.

Hồng nhan bạc phận

Mối tình với nhà báo Chu trỗi dậy đã nhen nhóm trong lòng cô Phượng nhiều ý nghĩ táo bạo, thêm cuộc sống bên người chồng công tử lạnh nhạt khiến cuộc hôn nhân lâm vào bế tắc. Và rồi cô đã quyết đi theo tiếng gọi tình yêu.

cuộc đời gian truân của đệ nhất mỹ nhân Hà Nội xưa

Cô Phượng Hàng Ngang, cô Bính hàng Đẫy, cô Síu Cột Cờ, cô Nga hàng Gai là những tuyệt sắc giai nhân được gọi là “tứ đại mỹ nhân” Hà thành thời bấy giờ.

Cuối năm 1927, người dân Hà thành chấn động trước tin cô Phượng bỏ chồng “theo trai”. Thời bấy giờ, không một ai có thể ngờ rằng một người phụ nữ đoan trang, lễ nghĩa như cô lại dám đạp lên dư luận, bỏ cả gia đình để chạy theo tiếng gọi tình yêu. Song cô không thể ngờ rằng từ đây cuộc đời mình lại rẽ sang một ngã khác, đen tối đến thăm thẳm.

Vào đến Sài Gòn cô mới biết ông Hoàng Tích Chu quyết định đi Pháp, tình thế bấy giờ không cho phép mang theo người yêu nên ông Chu viết một bức thư thống thiết, để Phượng về Bắc gặp cha mình, một tri huyện quyền uy, nhận Phượng làm con dâu. Nhưng ông Huyện khá cổ hủ nên đã không chấp nhận chuyện này, ông đưa cô Phượng về trả lại cho gia đình A Đẩu.

Đương nhiên A Đẩu không chấp nhận vợ và cô Phượng cũng không muốn quay lại cuộc sống buồn tẻ trước kia. Lúc này cha mẹ cô đều đã qua đời nên cô Phượng đành tự buôn bán kiếm sống.

Sau nhiều bươn chải, cô bị lừa hết vốn liếng nên cuộc sống hết sức cơ cực, dù vậy nhan sắc của cô vẫn không tàn phai theo năm tháng, chỉ có ánh mắt là thăm thẳm buồn.

Thương cảnh ngộ này, bạn bè đã giới thiệu cô với Lưu, một người hào hoa phong nhã nhưng lại đã có gia đình, hơn nữa vợ còn ghen hơn cả Hoạn Thư. Si mê Phượng, Lưu thuê cho cô một ngôi nhà nhỏ làm nơi tự tình. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau mọi chuyển vỡ lở, vợ Lưu phong tỏa mọi tài sản và kiểm soát chặt chẽ chồng. Quá đau khổ vì đường tình trắc trở, cô Phượng tìm về một ngôi chùa ở Hưng Yên, nương nhờ cửa phật.

Những tưởng cuộc sống cô có thể bình yên nơi cửa phật, nhưng rồi một ngày có viên tham tán tên Bách ghé chùa vãn cảnh. Nhìn thấy cô Phượng, Bách lập tức si mê, hỏi han hoàn cảnh, thấy thương nên quyết xin với sư bà cho Phượng về làm vợ lẽ. Người vợ cả đích thân lên đón Phượng về. Biết cuộc đời mình đã đến nước này, cô cũng nhắm mắt đưa chân về an phận cảnh chung chồng.

Thế nhưng Bách ngày càng tỏ ý yêu chiều cô khiến người vợ cả nổi cơn ghen. Một lần chồng đi vắng, người này đã cho cô Phượng uống một loại thuốc khiến cô hóa điên, cứ lúc tỉnh lúc mê. Vẫn hết mực yêu thương Phượng, Bách đã cho người đưa cô đi chữa trị khắp nơi những vẫn không hiệu quả.

Về sau cô được đưa về nhờ một người phụ nữ già, vốn là hàng xóm cũ của cô chăm sóc. Sau này khi bệnh cô ngày càng nặng, người này đã đưa cô vào nhà thương. Một tuần sau cô Phượng, người phụ nữ đẹp nhất đất Bắc qua đời trong cô đơn, lạnh lẽo.

Khi còn sống có vô vàn người ngưỡng mộ nhưng ngày cô Phượng ra đi lại chỉ có Bách, người đàn ông mãi si mê cô đến dự. Ông cũng khắc lên tấm bia cô dòng chữ “Mộ người bạc mệnh Vương Thị Phượng”.

Sau này, khi Hoàng tích Chu trở về tìm cô Phượng, chính Bách là người đã đưa Chu đến viếng mộ cô, bởi khi sinh thời, Bách nhiều lần nghe cô kể về mối tình sâu đậm với Chu. Hai người đàn ông si tình đứng trước mộ người con gái bạc mệnh, tiếc thương không thôi.

Theo Vietnamne