'Lạm quyền đánh con'- Bạn có đang như vậy?

Quan niệm "Thương cho roi cho vọt" dường như đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt, hiếm có cha mẹ nào không phạt con bằng cách này trong suốt tuổi thơ của trẻ. Nhưng bạn có đang "lạm quyền đánh con'? Hãy đọc và suy ngẫm!

Cha mẹ có đang “lạm quyền đánh con”?

Đề cập về phương pháp dạy con bằng "roi vọt", một cách giáo dục khá phổ biến của các bậc cha mẹ Việt, nữ cảnh sát Ly Ly đã có bài chia sẻ “lạm quyền đánh con” đáng suy ngẫm. Bài viết như sau:

“Lạm quyền đánh con”- chia sẻ gây suy ngẫm của một nữ cảnh sát

Chị Ly Ly cho biết, mình rất hối hận và rút ra bài học lớn sau một lần “tét mông” con trai

“Nếu bị chồng đánh. Đánh một lần, đánh hai lần, đánh ba lần, bạn lu loa lên, nhất định sẽ được khuyên: ly dị đi. Nếu bạn đánh con, đánh một lần, đánh hai lần, đánh n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi.

Ở cơ quan tranh cãi với đồng nghiệp, bạn ức sôi máu muốn đấm cho họ phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nuốt.

Về nhà con lèo nhèo đòi cái cái nọ cái kia, là bạn điên máu cho con cái tát, không nhân nhượng. Vì con không to như chồng. Vì con không "gây khó dễ" được cho ta như đồng nghiệp.

Trẻ con thì rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con. Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.

- Lý do ta đánh con? Vì điên quá. Vậy sao khi điên với bà bán cá cân điêu ta không đánh bà ấy?

- Vì đánh đau nó mới nhớ. Đánh vậy thì chuyện học hành chắc cần máy tra tấn là thành thiên tài?

- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.

- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.

Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.

Dưới một tuổi con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....). Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.

Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.

Tuổi lên một sẽ qua mau.

Nhịn.

Mà thương".

Ngay khi chia sẻ, bài viết của nữ cảnh sát này đã nhận được sự đồng tình của đông đảo các bậc phụ huynh. Phần lớn đều cho rằng việc dùng roi vọt để dạy trẻ sẽ chỉ khiến tâm lý bé bị tổn thương, điều này có thể in hằn trong tâm trí trẻ và đi theo bé suốt cuộc đời. Khi bị cha mẹ bạo hành ngay từ nhỏ, lớn lên bé có thể có xu hướng bạo lực, ích kỷ, không xem trọng tình cảm hoặc rơi vào tự kỷ...

Cha mẹ dạy con bằng roi vọt khiến xã hội phẫn nộ

Thế nhưng trong xã hội vẫn có không ít các bậc cha mẹ dạy con bằng cách “thương cho roi cho vọt” quá mức. Có thể do bản tính nóng nảy, cộc cằn, quen với bạo lực…nên một số người lớn vẫn có thói quen đánh đập con, dù các bé còn quá nhỏ để hiểu được nguyên nhân mình bị chính cha mẹ bạo hành. Gần đây nhất có sự việc bé Thiện (5 tuổi, Bình Chánh, TP. HCM) bị chính mẹ và cha dượng đánh đến gãy chân.

“Lạm quyền đánh con”- chia sẻ gây suy ngẫm của một nữ cảnh sát

Bé Thiện bị mẹ và cha dượng đánh gãy chân vì nghịch lọ keo vuốt tóc 

Trước đó, vào sáng 10/8, anh Nguyễn Văn Ngờ Em (cha dượng bé Thiện) và mẹ bé là Sơn Thị Sa Hương (24 tuổi) đưa bé đến Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM trong tình trạng bầm tím toàn thân. Kết quả chụp X-quang cho thấy, chân phải của bé gãy xương ở khớp háng. Sau khi đưa con vào viện, vợ chồng chị Hương có dấu hiệu bỏ trốn nên bị bảo vệ bệnh viện giữ lai và báo cho công an quận 1 để xử lý.

Khi làm việc với cơ quan công an, bé Thiện khai bị mẹ và cha dượng đánh. Bé cho biết, do chiều hôm trước nghịch lọ keo vuốt tóc nên bị cha mẹ dùng chân đạp vào người, dùng tay đánh liên tiếp vào cơ thể. Sáng hôm sau, thấy con không đi được và toàn thân bị thâm tím, vợ chồng Hương mới đưa đến bệnh viện.

Ngay sau khi sự việc xảy ra, các dì của bé Thiện đã quyết định nhận nuôi bé. Song trái với mong muốn của mọi người, cháu bé 5 tuổi bị cha dượng và mẹ bạo hành này lại chỉ muốn về lại nhà sống cùng mẹ. Bà Hương, tổ trưởng dân phố nơi gia đình bé sinh sống cho biết, cha mẹ Thiện đều khá hiền lành, chỉ là hơi cục tính, giận quá mất khôn nên mới đánh bé, khi bình thường, người cha dượng này vẫn khá chiều con riêng của vợ.

“Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”, bí quyết nuôi dạy con do người xưa truyền lại đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt. Mỗi khi con làm sai hay ngỗ ngược thì cha mẹ lại sẵn sàng dùng roi vọt “dạy bảo”. Thế nhưng trong xã hội ngày nay, triết lý đó dường như đã không còn phù hợp trong tất cả hoàn cảnh nữa.

Bởi ở giai đoạn đầu đời, những đòn roi của bạn sẽ in hằn trong ký ức trẻ, khiến tâm lý bé trở nên bất ổn. Nhiều bé trai bị cha mẹ đánh có thể trở nên ù lì hơn và càng bất trị về sau. Hơn nữa, nếu mỗi lần bé làm sai cha mẹ lại đánh, sẽ vô tình hình thành tâm lý “sai là dùng bạo lực” đối với trẻ. Chưa kể, khi lớn hơn, bé sẽ có xu hướng bạo lực, có thể tự kỷ và gặp nhiều vấn đề khác mà nguyên nhân sâu xa là những trận đòn roi của cha mẹ.

Các bậc cha mẹ hãy thật cân nhắc trước khi dùng đòn roi để dạy con. Đừng “lạm quyền đánh con”, bởi đây là cách tồi tệ tước đi tương lai của trẻ. Cha mẹ nào cũng muốn con ngoan ngoãn, nghe lời. Nhưng bạn phải chấp nhận rằng việc trẻ phá phách, bướng bỉnh là một điều tất yếu trong quá trình phát triển của bé. Thay vì đánh con, hãy quan tâm, gần gũi và khéo léo tìm hiểu các vấn đề tâm sinh lý của bé. Hãy học cách những bậc cha mẹ phương Tây hay Nhật Bản giáo dục những đứa trẻ. Ở đó, họ không bao giờ dùng bạo lực nhưng bé vẫn ngoan, có ý thức và tự giác cao.

Theo VnExpress