Nghề phi công và những câu chuyện 'kề cận lưỡi hái tử thần'

Một cuộc khảo sát mới đây trên Reddit dành cho các phi công đã tiết lộ điều kinh khủng nhất từng xảy ra giữa chuyến bay và phản ứng của họ sẽ khiến các bạn ngạc nhiên.

Có một điều chắc chắn là cứ mỗi lần bước lên máy bay chúng ta không thể ngừng nghĩ về những trường hợp xấu có thể xảy ra. Thực tế ngoài những trường hợp rung lắc thì đa số các chuyến bay đều được đảm bảo an toàn.

Tuy nhiên, có những trường hợp đã xảy ra gần đúng như những gì chúng ta tưởng tượng, nhưng lại được các phi công tận tình giữ kín.

Một cuộc khảo sát mới đây trên Reddit dành cho các phi công đã tiết lộ điều kinh khủng nhất từng xảy ra giữa chuyến bay và phản ứng của họ sẽ khiến các bạn ngạc nhiên.

1. Khi phi công nói đến “giao thông hàng không”, có nghĩa đó là một tình huống “thoát chết trong gang tấc” với một chiếc máy bay khác. “Cô phi công lái chiếc máy bay kia không thông báo cho bất cứ ai qua vô tuyến trong khi bay vòng vòng 1 chỗ mà đáng lẽ ra cô ấy phải rời đi trước đó 10 phút, dưới tầm phủ sóng rađa, tại một không phận không được kiểm soát.

Chúng tôi đã liên hệ được với cô ấy bằng TCAS (hệ thống tránh va chạm giao thông) vào phút cuối cùng (tôi nghĩ là cuối cùng thì cô ấy cũng mở được bộ tiếp sóng của mình) và tôi đã phải thực hiện một động tác táo bạo mới tránh được chiếc máy bay mà chúng tôi chưa từng thấy trước đó.

Tôi chắc là chúng tôi đã bay ngang qua máy bay của cô ấy ở cùng độ cao, chỉ cách nhau khoảng 0,4m. Khi đó tôi đang lái một chiếc máy bay cấp cứu. Phi hành đoàn y tế của tôi hoàn toàn không biết gì cho đến khi tôi kể cho họ nghe”.

2. Nếu vô tuyến không được sử dụng đúng cách, có thể sẽ có bất ngờ. “Khi tôi còn là một phi công riêng mới vào nghề, tôi đã lái một chuyến bay việt dã để đến thăm một vài người bạn ở bang khác. Tôi mắc tiểu nên đã hạ cánh ở một sân bay nhỏ, hoang vu và chỉ có một đường băng tại một vùng xa xôi. Xung quanh đó chẳng có ai, cũng không có người nói chuyện qua sóng vô tuyến. Khi tôi chuẩn bị cất cánh cũng không có dấu hiệu sự sống nào cả, không có gì ngoài sự yên tĩnh trên CTAF (tần số tư vấn giao thông chung).

Là một công dân tốt, tôi vẫn thông báo mọi hành động qua CTAF, từ khi trượt trên nước đến khi cất cánh. Tôi thông báo cất cánh rồi bắt đầu lăn bánh. Ngay khi tôi vừa khởi động, tôi nhìn thấy một chiếc cần cẩu siêu nhẹ nằm ngang đường bay do một người điều khiển và sắp va chạm trực tiếp với tôi.

Chúng tôi hẳn là phải nhìn thấy nhau lúc đó, tôi tránh đi sang một bên, còn anh ấy thì kéo lên hết sức. Chúng tôi gần như sắp va chạm nhau lúc đó, nhưng may mắn là không có chuyện gì xảy ra”.

3. Phi công phải đấu tranh vì niềm tin của họ. Một câu chuyện khác kể: “Ông nội của tôi kể cho tôi một câu chuyện đó là ông đã yêu cầu nhân viên sân bay đổ thêm nhiên liệu. Họ từ chối, còn ông thì khăng khăng yêu cầu, họ lại từ chối. Sau một lúc lâu tranh cãi qua lại, ông nội tôi nói với họ là ‘đổ thêm nhiên liệu cho tôi, nếu không thì khỏi bay’.

Thời đó có rất ít phi công nên ông rất có giá. Họ đã nhượng bộ và tiếp thêm nhiên liệu cho ông. Khi ông nội tôi đến nơi cần đến, ông không được phép hạ cánh, vì thế ông phải bay đến sân bay gần nhất. Có lẽ ông sẽ không bao giờ quay về được nếu không có thêm nhiên liệu”.

4. Sai lầm có thể xảy ra, đặc biệt là trên đường băng. “Đó là một ngày đầy sương mù ở sân bay JFK, anh ấy lái một chiếc máy bay 747 và đã xếp hàng để cất cánh. Anh nhận được tín hiệu xuất phát từ tháp điều khiển và mở hết bướm ga.

Trong khi đó, tháp điều khiển cũng ra tín hiệu an toàn để một chiếc 747 khác hạ cánh trên một đường băng cắt ngang. Ngay khi anh kéo cần V2, chiếc 747 kia chui ra khỏi màn sương mù và quyết định bay thêm một vòng nữa nên đã kéo cần lên, nhưng vẫn còn gần đường băng. Chính vì thế mà cả 2 mát bay đều rơi vào tình huống cực kỳ khẩn cấp, nhưng cuối cùng cũng né được nhau trong vài mét”.

 

JK/Theo WomensDay