Hạnh phúc của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc áo cưới

Nên duyên từ những ly cà phê sáng

Chú Phạm Đăng Quang (56 tuổi) là cựu chiến binh trở về từ chiến trường Campuchia. Bỏ lại một chân ở chiến trận, chú tập tễnh trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu. Còn cô Nguyễn Thị Thu Hương (60 tuổi) mắc phải chứng tuyến yên không phát triển dẫn đến bị lùn bẩm sinh.

Kể về câu chuyện tình của mình, cả chú Quang và cô Hương luôn mỉm cười hạnh phúc. Những kỷ niệm từ những ngày đầu quen biết bên ly cà phê lại ùa về.

Chuyện tình của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc váy cưới

Đó là khoảng năm 1993, cô chú cùng nhau sinh hoạt trong một câu lạc bộ những người khuyết tật ở Sài Gòn. Cứ vài tuần mọi người lại tập trung đến công viên để trò chuyện, chia sẻ với nhau về những điều trong cuộc sống. Cô Hương bảo, nhiều lần nhìn thấy chú nhưng chưa có dịp trò chuyện. Bẵng đi một thời gian cô không còn nhìn thấy người đàn ông tập tễnh ấy đến câu lạc bộ sinh hoạt nữa. Hóa ra là năm 1994 chú đi lấy vợ.

Chuyện tình của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc váy cưới

Thế rồi cuộc hôn nhân của chú không may mắn "đứt gánh giữa đường" vào năm 2000. Một năm sau đó cơ duyên lại một lần đưa cô và chú đến với nhau khi cả hai cùng đăng ký tham gia vào một chương trình dã ngoại ở Suối Tiên nhân kỷ niệm ngày Quốc tế người khuyết tật.

"Lần đầu tiên cô được tham gia một chuyến dã ngoại hoành tráng như vậy nên cô hồi hộp lắm! Sáng đó 4h cô đã tới điểm tập trung, vì tới sớm nên trời còn tối. Khoảng 5h, thì trời bắt đầu sáng hơn, thấy bên vỉa hè người ta bắt đầu bán cà phê, nên cô đến mua 1 ly cà phê sữa đá uống cho tỉnh táo. Và bất ngờ cô gặp chú cũng đang đến gọi một ly cà phê đá. Chú bỗng hỏi: Ủa em cũng tham gia chuyến đi này hả? " - cô Hương kể lại.

Chuyến xe ấy cô và chú ngồi ngay cạnh nhau nên có nhiều thời gian hơn để ôn lại chuyện cũ. Tình cảm đã được vun đắp từng chút một như thế.

60 năm và ước mơ một lần mặc áo cưới

Sau lần ấy, cô và chú giữ liên lạc với nhau, gặp gỡ nhau nhiều hơn và tình yêu đến lúc nào không hay. 5 tháng sau, họ dọn về sống chung dưới một mái nhà. Kinh tế ngặt nghèo nên ngày ấy cô chú cũng chỉ đăng ký kết hôn, chứ không tổ chức một buổi tiệc cưới nào.

Cô theo chú về Hóc Môn mướn nhà trọ, rồi hai vợ chồng đi làm công nhân trong nhà máy dành cho cựu thương binh và người khuyết tật. Những ngày đầu chung sống, khó khăn chồng chất khó khăn. Hàng ngày chú Quang chở vợ đến công ty làm việc bằng chiếc xe đạp cũ, làm ngày nào nhận tiền lương ngày đó, và phải cố gắng tiết kiệm để có thể chi trả cho cuộc sống.

Chuyện tình của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc váy cưới

"Suốt 15 năm qua bên cạnh chú, cô luôn ao ước một ngày được mặc áo cô dâu, được làm một lễ cưới đàng hoàng như chị em của mình. Thế nhưng những mối lo về cơm áo gạo tiền cứ cuốn cô đi, khi cô nhìn lại thì tuổi đã càng ngày càng lớn, và cô nghĩ mình đã hết cơ hội được mặc chiếc áo cưới..." - cô Hương bùi ngùi tâm sự.

May mắn thay, khi biết đến hoàn cảnh và ao ước của cô, Quận Đoàn quận 10 cùng các nhóm tình nguyện chụp hình cưới miễn phí cho các cặp đôi khuyết tật đã tạo điều kiện cho cô chú có được một bộ ảnh cưới kỷ niệm và sắp sửa tổ chức một lễ cưới vào tháng 10 tới đây.

Chuyện tình của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc váy cưới

Để hoàn thành ước nguyện của vợ, chú Quang đã dậy thật sớm để chở cô đến công viên Lê Thị Riêng trang điểm chuẩn bị cho buổi chụp hình. Trong suốt buổi chụp, dù trời khá nắng nhưng cô chú lúc nào cũng cười rất tươi và hạnh phúc.

"Lần đầu tiên trong đời được mặc áo soiree, cái cảm giác nó khó tả lắm! Nó cứ lâng lâng, vui vui, hồi hộp nữa, cô còn không biết là thật hay mơ. Ai biểu gì thì cô làm theo đó chứ cũng không có ý thức được gì luôn"- cô Hương hào hứng.

Trong bộ đồ chú rể, chú gương mặt chú Quang ngập tràn hạnh phúc: "Ngày còn khó khăn, miễn cô thích đi đâu chơi, thì chú cũng sẽ đưa cô đi. Đến tận bây giờ cũng vậy miễn là cô thích là chú sẽ đưa cô đi".

Chuyện tình của cô dâu tí hon 60 tuổi lần đầu mặc váy cưới

Hiện tại, cô Hương đã nghỉ hưu được 2 năm và tích cực tham gia vào đoàn thể thao người khuyết tật TP.HCM. Cô đã đạt được 2 huy chương vàng, 4 huy chương bạc toàn quốc bộ môn điền kinh. Những thành tích này luôn có sự hỗ trợ của chú, người chồng tận tụy đã chở cô đi tập mỗi ngày và luôn ở bên, động viên cô mỗi lúc gặp khó khăn.

Mười lăm năm gắn bó với nhau khi cả ai đều ở tuổi xế chiều, đây không phải là một câu chuyện ngôn tình đầy màu hồng. Bởi cuộc hôn nhân nào cũng có những mâu thuẫn, cũng sẽ có những lúc mệt mỏi muốn buông tay, song cô chú chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Chú vẫn bảo, bí quyết để giữ lửa cho cuộc hôn nhân này là hai người cùng trao đổi thẳng thắng, tôn trọng lẫn nhau và hạ cái tôi của mỗi người xuống để nhường nhịn nhau.

Gạt quá khứ lại sau lưng, dù không có được cuộc sống sung túc, đủ đầy, dù không con đàn cháu đống nhưng vợ chồng cô Hương vẫn tràn đầy hạnh phúc. Cô vẫn bảo, có tiền thì ăn ngon, không có tiền thì mắm muối qua ngày, miễn là còn được bên nhau.

Xem thêm